Khi Jack trở về Thuỷ Liên Trấn, đã thấy quân đội đang vây trấn.
Hắn cảm giác không ổn, nên nấp sau một gốc cây, len lén từ góc khác vào trấn.
Jack ngạc nhiên trợn tròn mắt, lệnh truy nã dán khắp trấn. Đối tượng truy nã: Thiết Đầu, tội danh là giết người! Trên tờ truy nã vẽ rõ ràng gương mặt của hắn.
Jack liền đoán ra những tên thổ phỉ chạy thoát đã tìm tới ô dù của chúng báo cáo. Kết quả tội danh giết người từ trên trời rớt xuống hắn.
— Dùng hẳn quân đội truy bắt ta sao! Đám sâu mọt các ngươi cũng nên chết cả đi!
Jack lại len lén rời khỏi Thuỷ Liên Trấn. Hướng đi của hắn lúc này chính là Tịnh Hương Thành.
Làm bổ đầu đã mấy năm, Jack thừa biết đám ô dù của thổ phỉ là những kẻ nào.
Vốn dĩ thấp cổ bé họng, lại chẳng liên quan tới mình, Jack không đụng tới những viên quan đó. Nhưng lúc này vợ sắp cưới của hắn đã chết, bọn họ lại còn nhảy ra vu oan gán tội lên đầu hắn. Bảo hắn làm sao có thể chịu!
Ngay trong đêm, 4 vị quan lớn ở Tịnh Hương Thành đã bị ám sát, gây ra một phong ba không nhỏ trong giới chính trị ở đây.
Mà kẻ gây ra chuyện này là Jack, đã rời xa vùng đất gợi nhớ nhiều đau thương này.
Đến thế giới này đã 6 năm, Jack gần như chỉ loanh quanh Thuỷ Liên Trấn và Tịnh Hương Thành. Hiện tại, hắn cũng muốn đi khám phá thế giới này.
Dù là Lạc Thương Sơn hay Tịnh Hương Thành cũng chỉ là một nơi hẻo lánh nhỏ bé, nằm ở một góc phía Tây của Yên Quốc.
Mà theo như địa vực bảo thư mà Jack đã đọc trong nha phủ, thì Yên Quốc cũng chỉ là một quốc gia tương đối nhỏ trong tổng số 47 quốc gia ở vùng Nam Cương này.
Thế giới này rộng lớn hơn thế giới cũ của Jack không biết bao nhiêu lần!
Hắn từng có kế hoạch đưa Mạc Tư Yến cùng đi khám phá thế giới này. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải có đủ tài chính!
Vì vậy Jack mới vào nha phủ làm bổ đầu, phá nhiều vụ án, bắt nhiều kẻ bị truy nã vừa là để lập công, vừa là để lấy tiền thưởng.
Kết quả là kế hoạch chưa kịp thực hiện, Mạc Tư Yến đã rời xa hắn.
Jack một mình cưỡi ngựa lên đường, mệt thì nghỉ, tối thì ngủ, đói thù săn thịt rừng.
Nháy mắt đã qua hơn 1 tháng. Vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng thình thị tiếp theo, chỉ qua một vài thôn trấn nhỏ.
Hôm nay trời chạng vạng, Jack đang định tìm chỗ nghỉ ngơi thì nghe tiếng đánh nhau phía trước.
Hắn tò mò tiến đến xem.
Thì ra là một bầy sói hoang có tới hơn 20 đầu. Chúng đang vây đánh một thiếu nữ.
Cô gái mang khăn che mặt, dáng vẻ lả lướt, cực kì hấp dẫn.
Nhưng thứ hấp dẫn ánh mắt Jack không phải là cô gái! Mà là ở cách cô ấy chiến đấu!
— Một dị năng giả?
Jack kinh ngạc! Ở thế giới cũ kia, hắn được coi là dị nhân.
Đến thế giới này đã mấy năm, đây là lần đầu tiên Jack gặp một người có vẻ cũng là “dị nhân”!
Chỉ thấy cô gái lướt ngang né dọc, tránh những cú vồ của đàn sói.
Trong lúc tránh đòn, cô gái lại vung tay, lập tức ngưng tụ ra một khối băng thuôn dài nhọn hoắt.
Băng nhận nháy mắt xuyên thủng cổ họng một đầu sói, tạo ra một lỗ hổng nhìn xuyên thấu trên cổ sói, đồng thời khiến toàn thân nó đông cứng thành băng điêu!
Cô gái nhàn nhã như đi dạo trong bầy sói, nhìn nhẹ nhàng nhưng tốc độ cực nhanh.
Chỉ chốc lát, đàn sói xung quanh thiếu nữ đã hoá thành hơn 20 khối băng điêu lạnh lẽo không còn sinh mệnh!
— Nhìn đủ chưa? Ra đây đi!
Jack giật mình. Hắn ẩn nấp kĩ như vậy, không ngờ liền bị phát hiện.
Hắn định đi ra. Thì lại nghe sột soạt ở cách đó không xa. Jack dừng lại quan sát thêm, lát sau 4 bóng người bước ra khỏi nơi ẩn nấp.
— Không hổ dang là Lạc Hà Tiên Tử. Lại có thể phát hiện ra chúng ta!
Ánh mắt Lạc Hà Tiên Tử có chút ngẩn ngơ! Nàng đúng là phát hiện ra kê ẩn náu. Nhưng lại không phải 4 tên trước mặt!
— đệ tử Huyền Minh Tông?
— ha ha, Lạc Hà Tiên Tử nhận ra chúng ta, thật sự cảm thấy vinh hạnh!
— Các ngươi có mục đích gì?
— đại sư huynh của bọn tại hạ đặc biệt muốn mời tiên tử tới làm khách, nên phái bọn tại hạ tới đón!
— Sở Kinh Hồng? Tên dâm tặc đó sao?
— thế nào cũng được! Mời tiên tử cất bước!
— chỉ bằng các ngươi!
Jack thấy Lạc Hà Tiên Tử rút kiếm. Vừa nãy đối phó đàn sói hung dữ, nàng vẫn chỉ dùng tay không, vậy mà giờ phải rút kiếm.
Lạc Hà Tiên Tử chém xuống, lập tức xuất hiện mấy chục kiếm khí hình trăng lưỡi liềm xông ra.
4 gã đàn ông kia cũng không vừa, rút trường đao trên vai, chém mạnh.
— Lạc Hà Tiên Tử thiên tư ngút trời, chúng ta nào phải đối thủ. Nhưng Tiên Tử đã bị trọng thương, chưa chắc đã đánh lại được chúng ta!
Chúng đồng loạt xuất ra đao khí mạnh mẽ, va chạm với kiếm khí. Gây ra một trận sóng xung kích khiến cây cối xung quanh bị chém đồ rạp!
— Đao trận sao!
Jack kinh hãi vội kim loại hoá toàn thân. Sóng xung kích đánh thẳng tới ngực hắn, thổi hắn bay mấy chục mét, đụng gãy mấy hàng đại thụ!
Jack xoa xoa ngực, không có vết máu, nhưng đau thấu xương!
— Đều là dị nhân cả ư? Dị năng này cũng quá khủng khiếp đi!
Một chiêu không có hiệu quả, Lạc Hà Tiên Tử búng người lui ra sau, nhưng thanh kiếm lại đâm tới. Quanh thân nàn liền xuất hiện hàng trăm bóng kiếm. Chúng loang loáng như vũ bão bắn về phía 4 nam tử.
Miệng nàng trào ra một vệt máu, nội thương tái phát!
4 người kia không hoảng, đều hoành đao trước ngực. Xuất hiện 4 tấm thuẫn ánh sáng, chúng hoà vào nhau, tạo thành một cự thuẫn lớn, che chắn trước mặt 4 người.
Hàng trăm bóng kiếm đâm vào cự thuẫn, gây ra những sóng xung động khiến mặt đất rung rinh như có động đất.
Nhưng chung quy lại, kiếm vũ không phá được cự thuẫn.
Jack vội núp sau một tảng đá lớn, nhưng ngay sau đó tảng đá cũng bị vỡ tan tành khi sóng xung kích lan tới. Hắn lại bị đánh bay, văng ra xa.
— Đau quá!
Jack than nhẹ, tuy không bị thương tích, nhưng cơm đau này mạnh gấp mấy lần đám thổ phỉ kia gây ra khi chém lên người hắn!
— ồ, còn có người ở đây!
4 gã đàn ông nhìn thấy Jack. Một gã chém mạnh cây đao. Một luồng đao khí xẹt tới, chém lên ngực Jack.
Jack lại bị thổi bay hàng trăm mét! Hắn hoàn toàn không kịp phản ứng trước tốc độ của đối thủ! Nếu không nhờ thân thể kim loại bền cứng, Jack đã chết hàng chục lần rồi!
Jack sờ lên ngực. Một vết toác sâu hoắm! Suýt xuyên thủng thân thể hắn!
Tuy không có máu chảy ra và vết thương đang nhanh chóng khép lại, nhưng, cơn đau vẫn khiến Jack không thể lập tức đứng dậy, hắn nằm vật tại chỗ thở sâu!
— vậy mà không chết!
Gã vừa ra tay không khỏi kinh hãi! Nhất Kình Đao Pháp của gã có thể chém thạch như cắt đậu hũ, vậy mà không thể cắt đôi người trước mặt!
Lạc Hà Tiên Tử tranh thủ lúc bọn đàn ông kia phân tâm, tay múa kiếm một vòng rồi đâm tới!
Xung quanh nàng xuất hiện hàng ngàn thanh kiếm, chúng đồng loạt phóng tới. Trong lúc bay, những thanh kiếm này liên tiếp chập vào nhau, nhưng tụ thành một thanh đại kiếm khổng lồ!
Cự kiếm xẹt qua, hai gã đàn ông không kịp phản ứng, bị cắt ngang thân.
Hai gã còn lại hoảng sợ:
— ngươi đã luyện thành chiêu này sao? Chạy!
Hai gã vội vã xoay lưng bỏ chạy.
Đợi một lúc, Lạc Hà Tiên Tử phun ra một ngụm máu nhuộm đỏ khăn che mặt, lảo đảo ngã xuống ngất xỉu.
Kình Thiên Vạn Kiếm đã rút sạch nguyên khí trong đan điền của nàng.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire